tháng 12 14, 2009

19:47 05-07-2007

Một mùa hè cuối cùng. Một mùa hè không biết có tẻ nhạt nhất từ trước đến nay hay không? Mùa hè chẳng còn ai nữa. Tất cả mọi người đã dần dần đi khỏi rồi. Mùa hè với những trận mưa đầu, rồi thì nó cũng ráo hoảnh quay mặt lại nhìn phố rất xa. Mưa cũng rất gần và mưa rất xa. Trong những sợi mưa đó, tia nhìn của ai cũng trìu mến pha lẫn sắc loang loáng như màu đôi cánh chuồn chuồn bên vệ đường, loang loáng như ánh trăng sáng trắng phản chiếu trên sông ... “Vậy là nhìn đẹp lắm rồi !”

Hết tháng 6, rồi đến tháng 7. Tháng 7 đã chờ đợi từ rất lâu. Vậy mà nhanh như ngựa băng cửa sổ..

Không còn nghe rõ lắm những âm thanh người nói, xe cộ, tiếng còi, và cả câu hát phát ra từ loa. Lâu lâu lại cứ hỏi lại xem người ta đang nói cái gì? Lâu lâu lại hỏi xem mình có nói quá to không ?

Tiếng chuông nhà thờ đột nhiên dội lại nơi sân bàng bạc loang lổ bởi những khoảng trắng đen vì hơi sương từ đêm qua.Lũ bồ câu thưa thớt giật mình cuống quýt tành tạch vỗ cánh bay vút,không gian bị khuấy động thoáng qua vội vã.Rải rác vài người tu sĩ đi qua, như thể muôn đời cái sân loang lổ ấy vẫn yên lặng thế.

Những cuộc nhớ thương cứ dằn dặt. Dằn dặt trên những con đường và những lối về. Những cuộc chờ đợi cứ dài dăng dẳng. Đỉnh núi phía xa kia thì cũng gần, chỉ cần đưa mắt hướng về đó là thấy. Nhưng nó sẽ xa vì chẳng khi nào đến đó, lên đó một mình nữa. Những ước vọng đã ném những con người ra xa những bến bờ.

Cơn mưa xam xám về chiều. Trời đã nhá nhem tối. Vẫn cứ buồn một màu ủ dột, ảm đạm vì ngày không nắng. Ai đó đang nằm nhìn hướng ra cửa sổ tự nghĩ về những khoảng thời gian đã qua, tự nghĩ về bản thân mình.Rồi có cái gì đó muốn xé toạc ra để ha hả khóc cười như con trẻ.

Người ta không muốn lãng quên, nhưng thời gian cứ tàn nhẫn phả vào đó những hơi thở xám xịt làm phủ dày những lớp bụi. Thành ra cứ nhớ nhớ quên quên. Đằng sau những cuộc vui, những cái cười trong trẻo của tuổi nhỏ là những đêm rất u buồn.

Trời mưa một chút thì cũng tốt. Cây cỏ tha hồ mà được dịp tưới mát. Đất mẹ ôm mưa vào lòng âu yếm. Gía mà có ai ôm mình âu yếm như vậy !

Phố đã lên đèn như nó vẫn sáng hằng đêm…

Nhớ như chưa bao giờ nhớ …

19:47 05-07-2007

tomorrow way

00:29 20-06-2007

Tôi muốn qua đi cái khoảnh khắc này
Nhưng cũng muốn giữ lại nó
Tôi cũng không hiểu nổi chính mình
Mong đợi một khởi đầu mới

...

Tôi nghĩ về nơi xa nào đó ngoài ô cửa
Tôi muốn chạy trốn sự thôi thúc
Nếu tôi đuổi theo những ký ức mà nó đã bị rách toạc
Tôi có thể quay trở lại khoảng thơi gian đó

Giống như một đứa con trai đến từ một thời điểm khác
Tôi được sinh ra để sống
Vạn vật , vũ trụ, mà tôi đã hình dung ra khi mình còn nhỏ
Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc

Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Nếu cuộc sống là một cuộc chiến đấu
Bạn không thể giúp đỡ gì được,nhưng sẽ có được và mất

Tôi biết rất rõ điều đó
Trái tim tôi vẫn đang đập thình thịch và hướng về ngày mai
Từ những cú va chạm đã làm tôi khóc
Tôi sẽ tiếp tục sống cuộc sống một cách chân thật

Tôi chỉ muốn sống một cách rất chân thật
Giống như đứa con trai của ngày ấy
Tôi đã được sinh ra để sống
Với hơi thở mà tôi cảm nhận như đứa trẻ con

Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc
Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Tôi không muốn ngã vì lời nói của một ai đó

Và không muốn mình trở nên lúng túng
Chắc chắn rằng ngày mai sẽ rất tươi sáng
Vậy thì thật là tốt để không phải quay lại những ngày xưa

Tôi là một con người nhút nhát khi nói về ngày mai của mình, nhưng
Tôi sẽ đứng trên lối đi này và không quay trở lại nữa

Bạn được sinh ra vì một mục đích
Tôi đã hình dung ra rằng cậu trai kia là “vạn vật” những ngày xưa của tôi

Tôi là một đứa trẻ thơ, nhưng tôi sẽ không khóc nữa
Để mà đạt được những điều mà tôi mong muốn

Nhưng nếu đây là nỗi đau, thì cũng tốt thôi…


p/s: Tháng 6 năm đó thật buồn

tháng 12 13, 2009

Gía Trị

Có một câu chuyện thế này. Một học trò không biết “giá trị” là như thế nào, bèn đi hỏi thầy cho mình biết ý nghĩa của Gía Trị.Thầy nói: “Đằng kia có rất nhiều cỏ,anh hãy đi đến đó,nhưng nhớ đừng bước lùi, chỉ thẳng tiến.Trên đường đi cố tìm một nhánh đẹp và đưa cho tôi. Nhưng chỉ một thôi nhé”. Vài phút sau, người trò trở về và không cầm bất cứ nhánh cỏ nào cả. Anh ta nói “Trên đường đi em thấy một vài nhánh cỏ dễ thương,nhưng em nghĩ sẽ tìm được nhành đẹp hơn nên không hái lên.Nhưng em không biết là mình đã đi đến cuối đồng cỏ,và chưa hái được nhành nào.Vì thầy bảo em không được quay lui. Và người thầy trả lời : “Đó là những gì xảy ra trong cuộc sống đấy em ạ”

Người ta cứ muốn tìm lại những thứ cũ xưa, chẳng hạn như đồ cổ, xe cổ, tất cả những gì gọi là ‘cổ’ …Đúng là nó rất có giá trị, và những thứ của ngày hôm qua đã rất giá trị…

20:49 27-05-2007

16:29 03-05-2007

Qua nhiều thứ, thì cái bản tính của mình vẫn không thay đổi. Và nó sẽ không vì - bất - cứ - ai mà thay đổi. Ở nơi đó, sẽ luôn luôn ủng hộ một vài người, nghe họ nói, nghe họ kể chuyện, nghe họ khóc, nghe tiếng tim đập rộn rang của họ. "Những thứ ấy nhen nhóm lên những đống lửa khác mà có đi cả đời bằng đôi mắt nhắm tịt, cái tai bịt chặt và tâm hồn khép cổng không bao giờ hiểu ra."

Kể cả những giọt nước mắt, nặng trĩu. Vì đó là bảo vật của những tâm hồn đang rung chuyển không thể bày tỏ được với ai…


16:29 03-05-2007

Daisuki Da Yo

17:02 25-04-2007

Tất cả những ký ức dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn chia sẻ với ai cả.
Vì em muốn anh là của em, và chỉ em mà thôi.
Tất cả nhưng điều dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn nghĩ về chúng, bởi vì
Em thấy rất ngượng khi chợt phát hiện mình cười một mình...

Anh về nhà sau một đêm dài làm việc mệt mỏi,

Nhưng anh vẫn ôm em vào lòng âu yếm
Dù đã ngủ say trong mơ, em vẫn biết được đó là anh

Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Chẳng còn gì em có thể làm cho anh.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.

Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi anh chở em trên chiếc xe đạp...
Khi em ngồi đằng sau anh ... anh có biết em đã ước gì không?
Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi chúng ta cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đầy sao..

Anh có biết em thấy được hạnh phúc của chúng ta được viết trên những vì sao kia?
Em đã từng cô đơn và một mình.
Anh đã thay đổi cuộc sống của em, cho dù thế nào anh luôn ủng hộ em.

Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Em không muốn để anh ra đi.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.

Em sẽ yêu anh, mãi mãi…

17:02 25-04-2007

11:32 05-05-2007

11:32 05-05-2007

Tôi dọn ra một bữa tiệc. Bữa tiệc có gì ? Một chút hương vị của bánh phở. Nếu đây là mùa đông thì hay hơn nữa cái xuýt xoa hít hà của ớt tương. Ớt tương cay thật là cay, cay đỏ cả bát phở, cay đỏ mặt, cay xè mắt…Cay, làm ta nhớ thành phố này hơn thảy. Nhớ lắm, nhớ những con đường , những căn nhà , những lối đi, những bờ biến sang lấp lánh, nhớ những con người gắn liền với những ký ức đó. Nhớ trong cái tâm trạng bồn chồn âu lo; trong cái trống rỗng của sự bất lực. Nhớ như chưa bao giờ nhớ …

Cho nên càng ăn phở, càng thấy 'cay xè'.

p/s: Lúc đó, mình thấy cay mắt, vì điều gì? . Anh nói đổi tô cho mình, nhưng mình không chịu, vì mình biết anh không hay ăn cay...

Himawari

11:05 17-03-2007

“…Không có chân lý nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ta mất một người yêu dấu. Không một chân lý nào, một tấm lòng trung thực nào, một sức mạnh nào, một tấm lòng từ ái nào, có thể làm dịu được nỗi đau buồn ấy.Chúng ta chỉ có thể chịu đựng được nỗi đau ấy đến tận cùng và cố học được một điều gì đó, nhưng bài học ấy cũng lại chẳng có ích gì nữa khi chúng ta phải đối mặt với một nỗi đau buồn mới sẽ ập đến không biết lúc nào…"


Sunflowers

Cười một cách run rẩy ;và tràn đầy sức sống…Em đã xuất hiện như thế
Dù ngay khi ánh nắng mùa hè toả sáng,
Thì em luôn cảm thấy bối rối và cô đơn vì anh không có ở đây
Em sẽ luôn luôn tự nói rằng “em sẽ ổn”, và giả vờ không sao cả
Vì em coi trọng điều ấy, điều mà em luôn muốn tin tưởng
Từ khi anh không còn bên cạnh nữa, em thấy rất cô đơn
Em muốn trông thấy anh nhưng không thể. Sự suy nghĩ vẫn cứ tiếp tục biến mất vào bầu trời của ngày mai

Hoa hướng dương khẽ đu đưa trong cơn gió nhẹ sẽ bên anh suốt cuộc đời

Một cô gái nhỏ đang khóc và trông yếu ớt. Dù vậy, dù em nhỏ bé nhưng trước mắt em vẫn còn nhiều con đường để đến.
Hướng lên bầu trời, em sẽ không vứt bỏ đi những hy vọng và với lấy những vì sao ở rất xa kia.
Đợi chờ là một thứ cảm giác thực sự cô đơn và khó chịu…
Dù thế nào thì mặt trời vẫn cứ toả sáng, ngay cả khi mà nó tắt dần vào buổi chiều thì cũng chẳng thể làm tiêu tan một điều duy nhất,một trái tim cô đơn của em.

Em sẽ thử làm rung động trái tim anh với những xúc cảm,mà không có sự dối gạt nào
Cảm ơn anh vì sức mạnh trong từng lời nói của anh
Dành cho anh, và chỉ duy nhất như vậy.

Hoa hướng dương khẽ đu đưa trong cơn gió nhẹ sẽ bên anh suốt cuộc đời


p/s: Mình đã dịch như vậy, với những niềm yêu thương của mình khi đó !

Bryan Adams - Inside Out

11:26 15-04-2007

"Inside Out" - by Bryan Adams

The biggest lie you ever told
Your deepest fear 'bout growing old
The longest night you ever spent
The angriest letter you never sent
The boy you swore you'd never leave
The one you kissed on new year's eve
The sweetest dream you had last night
Your darkest hour, your hardest fight

I wanna know you - like I know myself
I'm waiting for you - there ain't no one else
Talk to me baby - scream and shout
I want to know you inside out
I wanna dig down deep - I wanna lose some sleep
I wanna scream and shout - I wanna know you inside out
I wanna take my time - I wanna know your mind
Ya know there ain't no doubt - I wanna know you inside out

The saddest song you ever heard
The most you said with just one word
The loneliest prayer you ever prayed
The truest vow you ever made
What makes you laugh, what makes you cry
What makes you mad, what gets you by
You highest hight, your lowest low
These things I want to know

I wanna know you - like I know myself
I'm waiting for you - there ain't no one else
Talk to me baby - scream and shout
I want to know you inside out
I wanna dig down deep - I wanna lose some sleep
I wanna scream and shout - I wanna know you inside out
I wanna take my time - I wanna know your mind
Ya know there ain't no doubt - I wanna know you inside out
I wanna know your soul - I wanna lose control
Come on and let it out - I wanna know you inside out
Ya gotta dig down deep - I wanna lose some sleep
I wanna scream and shout - I wanna know you inside out
Tell me everything...


Cả lời nói dối nặng nề nhất em từng nói
Cả nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất về tuổi già
Cả đêm dài nhất mà em đã từng trải qua
Cả lá thư giận dữ nhất mà em đã không thèm gởi đi
Cả người con trai mà em đã từng không muốn rời xa
Cả người mà em hôn trong đêm giao thừa
Cả giấc mơ ngọt ngào nhất mà em vừa có đêm qua
Cả những giờ phút tăm tối nhất,
Cả những đấu tranh mệt mỏi nhất em từng trải qua

Hãy kể anh nghe đi, tất cả...
Vì anh thật sự muốn được hiểu em...

12:23 02-03-2007

12:23 02-03-2007

Bóng tối rụt rè đến. Tình yêu cứng cóng. Lỗi lầm lẩy bẩy. Ăn năn tảng lờ. Những kỷ niệm nặng nề thêm. Đố ai trốn nổi ? Thiên hạ vẫn cứ trăn qua trở lại, rồi khóc để chẳng biết mình trốn bỏ cái gì, muốn có cái gì ? Đố ai thoát nổi ?

Lẽ ra sáng hôm qua phải mua cuốn ‘Gặp lại em’ của Mark Levy nhưng cầm đọc đoạn cuối của “N.P” thấy hay và đổi ý. “North Point” một cuốn sách với những tình yêu hết sức phi lý, tưởng như không thể chấp nhận được. Trong đời đều gặp những người không bình thường, hoặc là xuất sắc, hoặc là tầm thường nhưng tất cả đều trở nên nặng nề.

Nhưng rất điên. Mà cũng rất có thể mình đang rất Điên khi bỏ cuốn sách xuống…

Thật chẳng hiểu nổi !

For my someone

12:02 24-02-2007

Một ngày hạnh phúc, hay thật sự chán nản với người đó, tôi sẽ viết entry ‘đàng hoàng’ cho người đó. Nhưng bây giờ tôi có không – không có, tức là tôi không thể viết entry ‘đàng hoàng’ được. Tôi viết nhảm, viết điên, viết khùng, viết chưa hết lòng, viết với sự kiềm chế… Cho một người, đã gọi tôi là ‘my dear wuyên’
Tôi dập tắt hy vọng của người đó. Tôi giết tôi trong mắt người đó. Rất muốn nói rằng người đó làm tôi xúc động thật sự, nhưng những lời tôi nói ra không khi nào giống với những-gì-tôi-muốn- nói
Chưa bao giờ tôi nghĩ người đó là một người xa lạ. Niềm tin của tôi luôn có cơ sở, nhưng lần này thì khác. Cơ sở ở đâu khi chưa từng nhìn thấy đôi mắt người đó, nhưng- tôi-tin. Tôi chỉ sợ một ngày, thật sự tôi phải thực hiện cái điều mà tôi cho là hết sức ngu ngốc đó thêm một lần nữa. Sẽ Bốc hơi.
140 chữ cái , làm sao tôi có thể nói hết được. Nhưng sau một thời gian nữa, lòng tin của tôi sẽ bền vững thêm .Những gì tôi thực hiện, bằng-hành-động chứ không phải những ký tự ngắn ngủn kia, người đó tự khắc hiểu.
Người đó nói quý tôi vì có trái tim biết quý trọng tình cảm. Người đó cũng nói, có lẽ một ngày người đó biến mất trong thế giới của tôi thì tôi cũng không thèm hỏi tại sao. Nhưng nếu có người biến mất, thì tôi sẽ là người biến mất đầu tiên.
Nhất định tôi sẽ viết entry thật- đàng -hoàng vào một ngày nào đó, có lẽ vào một ngày tôi bốc hơi hệt như “Khinh Vũ Phi Dương”. Không biết khi đó, người đó có nghĩ giống như nhân vật trong câu chuyện hay không? : “Còn Jack trong đời thực, liệu có ‘never let go’ đối với Rose? Có thể anh ta không cần phải bận tâm đến điều này. Bởi vì cánh bướm xinh đẹp màu cà phê ấy đã vĩnh viễn bay lượn trong trái tim anh”
Bây giờ, tôi chỉ có thể trả lời với người đó rằng,
Trong thế giới internet, mọi thứ sẽ giữ nguyên như cũ khi một người bạn đã đi xa. Nhưng tôi biết rằng, cuộc sống của mình sẽ không còn như cũ…


p/s : Anh đã đến trong những ngày mùa đông vừa lạnh và buồn của năm ấy.

Entry for December 24, 2006

Vào một đêm trước ngày Giáng Sinh
Khi vạn vật chìm trong tĩnh lặng
Trên lò sưởi những chiếc vớ được treo cẩn thận
Chờ ông già Noel đến viếng thăm

Và chẳng bao lâu nữa ,
phúc lành sẽ đến
với những ai biết tin
vào sự vĩnh hằng
của những điều tốt đẹp



(12/25/2006 12:01:15 AM): Merry X-Mas,hehe,and Happy New Year,^_^, Wish U everything

thank you thank you for your mess . TO BE SUPRISED !!! SUPRISED !!!

posted 17:42 24-12-2006

A Fools Only Tears



11:48 01-01-2007

Đèn xanh

_‘đèn đỏ’ báo hiệu dừng lại. nhưng trong tình yêu, nhiều khi chỉ một vài phút chậm chân là mất tất cả. ‘đèn xanh’ ta được quyền đi tiếp. đuổi theo những gì ta thích. một bóng trắng khẽ lướt qua phố. xôn xao. những ‘cửa hiệu kẹo mạch nha’.

những ‘góc phố sáng loáng hàng thời trang’. những ‘quán cafe’ kính trong suốt nến thơm và câu chuyện phím lãng mạn của một cặp nào đấy’. chạy và chạy. hoà vào đám đông. tìm bằng được cặp mắt bồ câu. nhìn như xuyên thủng cả bê tông tim ta. nhưng rồi úp mặt thở dốc. bóng sáng đã rời bỏ hành tinh này để về tinh cầu của cô. một tinh cầu yên ổn giữa thành phố đầy người và người. thành phố đen khói công nghiệp. không tình yêu !


20:58 21-10-2006

18,19,20

18 Friday
19 Saturday
20 Sunday

with you i'll be ok :)