11:05 17-03-2007
“…Không có chân lý nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ta mất một người yêu dấu. Không một chân lý nào, một tấm lòng trung thực nào, một sức mạnh nào, một tấm lòng từ ái nào, có thể làm dịu được nỗi đau buồn ấy.Chúng ta chỉ có thể chịu đựng được nỗi đau ấy đến tận cùng và cố học được một điều gì đó, nhưng bài học ấy cũng lại chẳng có ích gì nữa khi chúng ta phải đối mặt với một nỗi đau buồn mới sẽ ập đến không biết lúc nào…"
Sunflowers
Cười một cách run rẩy ;và tràn đầy sức sống…Em đã xuất hiện như thế
Dù ngay khi ánh nắng mùa hè toả sáng,
Thì em luôn cảm thấy bối rối và cô đơn vì anh không có ở đây
Em sẽ luôn luôn tự nói rằng “em sẽ ổn”, và giả vờ không sao cả
Vì em coi trọng điều ấy, điều mà em luôn muốn tin tưởng
Từ khi anh không còn bên cạnh nữa, em thấy rất cô đơn
Em muốn trông thấy anh nhưng không thể. Sự suy nghĩ vẫn cứ tiếp tục biến mất vào bầu trời của ngày mai
Hoa hướng dương khẽ đu đưa trong cơn gió nhẹ sẽ bên anh suốt cuộc đời
Một cô gái nhỏ đang khóc và trông yếu ớt. Dù vậy, dù em nhỏ bé nhưng trước mắt em vẫn còn nhiều con đường để đến.
Hướng lên bầu trời, em sẽ không vứt bỏ đi những hy vọng và với lấy những vì sao ở rất xa kia.
Đợi chờ là một thứ cảm giác thực sự cô đơn và khó chịu…
Dù thế nào thì mặt trời vẫn cứ toả sáng, ngay cả khi mà nó tắt dần vào buổi chiều thì cũng chẳng thể làm tiêu tan một điều duy nhất,một trái tim cô đơn của em.
Em sẽ thử làm rung động trái tim anh với những xúc cảm,mà không có sự dối gạt nào
Cảm ơn anh vì sức mạnh trong từng lời nói của anh
Dành cho anh, và chỉ duy nhất như vậy.
Hoa hướng dương khẽ đu đưa trong cơn gió nhẹ sẽ bên anh suốt cuộc đời
p/s: Mình đã dịch như vậy, với những niềm yêu thương của mình khi đó !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét