Không ai biết chúng ta sẽ nói lời chia tay dễ dàng đến vậy.
Nhưng cuối cùng chúng ta đã xa nhau thật rồi.
Kí ức về những lần đôi ta giận hờn vẫn còn vẹn nguyên.
Dẫu thời gian cứ trôi.
Anh đã không biết chúng ta đã mong chờ để được gặp nhau như thế nào.
Khi chúng ta còn quá trẻ dại.
Bởi chúng ta không thể ngăn nổi bản thân mình khỏi đôỉ thay.
Người ta nói rằng thật đớn đau khi nói câu chia ly.
Nhưng chúng ta còn không thể cảm nhận được điều đó.
Chúng ta bình tĩnh tự nhủ rằng chỉ là như thế đó.
Anh đã khóc khi dòng thời gian lặng lẽ trôi bên anh.
Nhớ về em trong nỗi tiếc nuối anh nhìn vào chính mình bằng một con tim khác.
Ban đầu là những người bạn sau đó trở thành người yêu.
Sau khi chia tay rất khó để lại làm bạn như trước.
Lời nói đó quả thật không sai.
Dù như thế 3 năm sau chúng ta vẫn liên lạc với nhau một vài lần.
Dù anh đã phải lòng một người khác.
Anh vẫn gọi tên em mỗi khi anh buồn,và để mặc cho nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Nói với em rằng em cũng nên gặp một người đàn ông tốt.
Trong khi thật lòng ý anh không phải như thế.
Có lẽ cô ấy vẫn còn yêu ngươi.
Anh đã tự nhủ lòng mình một cách vô nghĩa như thế.
Anh biết rằng cả 2 chúng ta đã từng rất trong sáng.
Rằng chúng ta sẽ không thể nào có lại được thứ tình cảm như thế.
Nhưng những kỉ niệm sẽ mãi còn đó.
Đôi khi anh cảm thấy em thật cô quạnh.
Nhưng anh cũng biết rõ mình chẳng thể làm gì lúc này.
Nghe cô ấy nói em sắp kết hôn rồi,trong một khoảnh khắc tôi đã không thể thốt nên lời.
Và sau đó,nước mắt chợt tuôn rơi.
Bởi tôi muốn nghe cô ấy nói câu "Em yêu anh" như lời giã biệt.



