Một mùa hè cuối cùng. Một mùa hè không biết có tẻ nhạt nhất từ trước đến nay hay không? Mùa hè chẳng còn ai nữa. Tất cả mọi người đã dần dần đi khỏi rồi. Mùa hè với những trận mưa đầu, rồi thì nó cũng ráo hoảnh quay mặt lại nhìn phố rất xa. Mưa cũng rất gần và mưa rất xa. Trong những sợi mưa đó, tia nhìn của ai cũng trìu mến pha lẫn sắc loang loáng như màu đôi cánh chuồn chuồn bên vệ đường, loang loáng như ánh trăng sáng trắng phản chiếu trên sông ... “Vậy là nhìn đẹp lắm rồi !”
Hết tháng 6, rồi đến tháng 7. Tháng 7 đã chờ đợi từ rất lâu. Vậy mà nhanh như ngựa băng cửa sổ..
Không còn nghe rõ lắm những âm thanh người nói, xe cộ, tiếng còi, và cả câu hát phát ra từ loa. Lâu lâu lại cứ hỏi lại xem người ta đang nói cái gì? Lâu lâu lại hỏi xem mình có nói quá to không ?
Tiếng chuông nhà thờ đột nhiên dội lại nơi sân bàng bạc loang lổ bởi những khoảng trắng đen vì hơi sương từ đêm qua.Lũ bồ câu thưa thớt giật mình cuống quýt tành tạch vỗ cánh bay vút,không gian bị khuấy động thoáng qua vội vã.Rải rác vài người tu sĩ đi qua, như thể muôn đời cái sân loang lổ ấy vẫn yên lặng thế.
Những cuộc nhớ thương cứ dằn dặt. Dằn dặt trên những con đường và những lối về. Những cuộc chờ đợi cứ dài dăng dẳng. Đỉnh núi phía xa kia thì cũng gần, chỉ cần đưa mắt hướng về đó là thấy. Nhưng nó sẽ xa vì chẳng khi nào đến đó, lên đó một mình nữa. Những ước vọng đã ném những con người ra xa những bến bờ.
Cơn mưa xam xám về chiều. Trời đã nhá nhem tối. Vẫn cứ buồn một màu ủ dột, ảm đạm vì ngày không nắng. Ai đó đang nằm nhìn hướng ra cửa sổ tự nghĩ về những khoảng thời gian đã qua, tự nghĩ về bản thân mình.Rồi có cái gì đó muốn xé toạc ra để ha hả khóc cười như con trẻ.
Người ta không muốn lãng quên, nhưng thời gian cứ tàn nhẫn phả vào đó những hơi thở xám xịt làm phủ dày những lớp bụi. Thành ra cứ nhớ nhớ quên quên. Đằng sau những cuộc vui, những cái cười trong trẻo của tuổi nhỏ là những đêm rất u buồn.
Trời mưa một chút thì cũng tốt. Cây cỏ tha hồ mà được dịp tưới mát. Đất mẹ ôm mưa vào lòng âu yếm. Gía mà có ai ôm mình âu yếm như vậy !
Phố đã lên đèn như nó vẫn sáng hằng đêm…
Nhớ như chưa bao giờ nhớ …
19:47 05-07-2007
13.12.09
tomorrow way
00:29 20-06-2007
Tôi muốn qua đi cái khoảnh khắc này
Nhưng cũng muốn giữ lại nó
Tôi cũng không hiểu nổi chính mình
Mong đợi một khởi đầu mới
...
Tôi nghĩ về nơi xa nào đó ngoài ô cửa
Tôi muốn chạy trốn sự thôi thúc
Nếu tôi đuổi theo những ký ức mà nó đã bị rách toạc
Tôi có thể quay trở lại khoảng thơi gian đó
Giống như một đứa con trai đến từ một thời điểm khác
Tôi được sinh ra để sống
Vạn vật , vũ trụ, mà tôi đã hình dung ra khi mình còn nhỏ
Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc
Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Nếu cuộc sống là một cuộc chiến đấu
Bạn không thể giúp đỡ gì được,nhưng sẽ có được và mất
Tôi biết rất rõ điều đó
Trái tim tôi vẫn đang đập thình thịch và hướng về ngày mai
Từ những cú va chạm đã làm tôi khóc
Tôi sẽ tiếp tục sống cuộc sống một cách chân thật
Tôi chỉ muốn sống một cách rất chân thật
Giống như đứa con trai của ngày ấy
Tôi đã được sinh ra để sống
Với hơi thở mà tôi cảm nhận như đứa trẻ con
Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc
Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Tôi không muốn ngã vì lời nói của một ai đó
Và không muốn mình trở nên lúng túng
Chắc chắn rằng ngày mai sẽ rất tươi sáng
Vậy thì thật là tốt để không phải quay lại những ngày xưa
Tôi là một con người nhút nhát khi nói về ngày mai của mình, nhưng
Tôi sẽ đứng trên lối đi này và không quay trở lại nữa
Bạn được sinh ra vì một mục đích
Tôi đã hình dung ra rằng cậu trai kia là “vạn vật” những ngày xưa của tôi
Tôi là một đứa trẻ thơ, nhưng tôi sẽ không khóc nữa
Để mà đạt được những điều mà tôi mong muốn
Nhưng nếu đây là nỗi đau, thì cũng tốt thôi…
p/s: Tháng 6 năm đó thật buồn
Tôi muốn qua đi cái khoảnh khắc này
Nhưng cũng muốn giữ lại nó
Tôi cũng không hiểu nổi chính mình
Mong đợi một khởi đầu mới
...
Tôi nghĩ về nơi xa nào đó ngoài ô cửa
Tôi muốn chạy trốn sự thôi thúc
Nếu tôi đuổi theo những ký ức mà nó đã bị rách toạc
Tôi có thể quay trở lại khoảng thơi gian đó
Giống như một đứa con trai đến từ một thời điểm khác
Tôi được sinh ra để sống
Vạn vật , vũ trụ, mà tôi đã hình dung ra khi mình còn nhỏ
Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc
Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Nếu cuộc sống là một cuộc chiến đấu
Bạn không thể giúp đỡ gì được,nhưng sẽ có được và mất
Tôi biết rất rõ điều đó
Trái tim tôi vẫn đang đập thình thịch và hướng về ngày mai
Từ những cú va chạm đã làm tôi khóc
Tôi sẽ tiếp tục sống cuộc sống một cách chân thật
Tôi chỉ muốn sống một cách rất chân thật
Giống như đứa con trai của ngày ấy
Tôi đã được sinh ra để sống
Với hơi thở mà tôi cảm nhận như đứa trẻ con
Tôi là một đứa trẻ thơ, tôi muốn khóc
Nỗi đau…
Cũng là rất tốt
Tôi không muốn ngã vì lời nói của một ai đó
Và không muốn mình trở nên lúng túng
Chắc chắn rằng ngày mai sẽ rất tươi sáng
Vậy thì thật là tốt để không phải quay lại những ngày xưa
Tôi là một con người nhút nhát khi nói về ngày mai của mình, nhưng
Tôi sẽ đứng trên lối đi này và không quay trở lại nữa
Bạn được sinh ra vì một mục đích
Tôi đã hình dung ra rằng cậu trai kia là “vạn vật” những ngày xưa của tôi
Tôi là một đứa trẻ thơ, nhưng tôi sẽ không khóc nữa
Để mà đạt được những điều mà tôi mong muốn
Nhưng nếu đây là nỗi đau, thì cũng tốt thôi…
p/s: Tháng 6 năm đó thật buồn
Gía Trị
Có một câu chuyện thế này. Một học trò không biết “giá trị” là như thế nào, bèn đi hỏi thầy cho mình biết ý nghĩa của Gía Trị.Thầy nói: “Đằng kia có rất nhiều cỏ,anh hãy đi đến đó,nhưng nhớ đừng bước lùi, chỉ thẳng tiến.Trên đường đi cố tìm một nhánh đẹp và đưa cho tôi. Nhưng chỉ một thôi nhé”. Vài phút sau, người trò trở về và không cầm bất cứ nhánh cỏ nào cả. Anh ta nói “Trên đường đi em thấy một vài nhánh cỏ dễ thương,nhưng em nghĩ sẽ tìm được nhành đẹp hơn nên không hái lên.Nhưng em không biết là mình đã đi đến cuối đồng cỏ,và chưa hái được nhành nào.Vì thầy bảo em không được quay lui. Và người thầy trả lời : “Đó là những gì xảy ra trong cuộc sống đấy em ạ”
Người ta cứ muốn tìm lại những thứ cũ xưa, chẳng hạn như đồ cổ, xe cổ, tất cả những gì gọi là ‘cổ’ …Đúng là nó rất có giá trị, và những thứ của ngày hôm qua đã rất giá trị…
20:49 27-05-2007
Người ta cứ muốn tìm lại những thứ cũ xưa, chẳng hạn như đồ cổ, xe cổ, tất cả những gì gọi là ‘cổ’ …Đúng là nó rất có giá trị, và những thứ của ngày hôm qua đã rất giá trị…
20:49 27-05-2007
16:29 03-05-2007
Qua nhiều thứ, thì cái bản tính của mình vẫn không thay đổi. Và nó sẽ không vì - bất - cứ - ai mà thay đổi. Ở nơi đó, sẽ luôn luôn ủng hộ một vài người, nghe họ nói, nghe họ kể chuyện, nghe họ khóc, nghe tiếng tim đập rộn rang của họ. "Những thứ ấy nhen nhóm lên những đống lửa khác mà có đi cả đời bằng đôi mắt nhắm tịt, cái tai bịt chặt và tâm hồn khép cổng không bao giờ hiểu ra."
Kể cả những giọt nước mắt, nặng trĩu. Vì đó là bảo vật của những tâm hồn đang rung chuyển không thể bày tỏ được với ai…
16:29 03-05-2007
Kể cả những giọt nước mắt, nặng trĩu. Vì đó là bảo vật của những tâm hồn đang rung chuyển không thể bày tỏ được với ai…
16:29 03-05-2007
Daisuki Da Yo
17:02 25-04-2007
Tất cả những ký ức dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn chia sẻ với ai cả.
Vì em muốn anh là của em, và chỉ em mà thôi.
Tất cả nhưng điều dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn nghĩ về chúng, bởi vì
Em thấy rất ngượng khi chợt phát hiện mình cười một mình...
Anh về nhà sau một đêm dài làm việc mệt mỏi,
Nhưng anh vẫn ôm em vào lòng âu yếm
Dù đã ngủ say trong mơ, em vẫn biết được đó là anh
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Chẳng còn gì em có thể làm cho anh.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi anh chở em trên chiếc xe đạp...
Khi em ngồi đằng sau anh ... anh có biết em đã ước gì không?
Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi chúng ta cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đầy sao..
Anh có biết em thấy được hạnh phúc của chúng ta được viết trên những vì sao kia?
Em đã từng cô đơn và một mình.
Anh đã thay đổi cuộc sống của em, cho dù thế nào anh luôn ủng hộ em.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Em không muốn để anh ra đi.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Em sẽ yêu anh, mãi mãi…
17:02 25-04-2007
Tất cả những ký ức dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn chia sẻ với ai cả.
Vì em muốn anh là của em, và chỉ em mà thôi.
Tất cả nhưng điều dù nhỏ nhặt nhất về anh...
Em không muốn nghĩ về chúng, bởi vì
Em thấy rất ngượng khi chợt phát hiện mình cười một mình...
Anh về nhà sau một đêm dài làm việc mệt mỏi,
Nhưng anh vẫn ôm em vào lòng âu yếm
Dù đã ngủ say trong mơ, em vẫn biết được đó là anh
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Chẳng còn gì em có thể làm cho anh.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi anh chở em trên chiếc xe đạp...
Khi em ngồi đằng sau anh ... anh có biết em đã ước gì không?
Anh có biết không? Vào cái đêm hôm ấy...
Khi chúng ta cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đầy sao..
Anh có biết em thấy được hạnh phúc của chúng ta được viết trên những vì sao kia?
Em đã từng cô đơn và một mình.
Anh đã thay đổi cuộc sống của em, cho dù thế nào anh luôn ủng hộ em.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Em không muốn để anh ra đi.
Em sẽ nhớ anh.
Nhớ anh rất nhiều.
Em sẽ yêu anh, mãi mãi…
17:02 25-04-2007
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)



