tháng 1 22, 2010

22/1/2010

Mình ngu quá. Tự nhiên nổi khùng lên không control được , nhảy vô làm chi ? Lần này lần đầu cũng như lần cuối. Mình biến luôn !

Hối hận quá ! Ăn năn quá ! Điên quá ! Khùng quá !

Đi . Yêu . và Hết




Khi ta lớn lên , dường như chỉ muốn nhỏ bé lại như hạt sỏi rơi vãi trên đường. Khi ta bé, ta có thể khóc, có thể cười mà không mảy may đau buồn. Ta khóc rồi quên. Ta cười rồi quên. Ta chơi những trò bé dại, rồi quên.

Khi bé con, ta chơi những trò cút bắt trốn tìm. Ta nhớ những ngày mưa, nước ngập nhà . Ta thả những chiếc thuyền giấy cho trôi. Quê nội ta chưa một lần tìm về, và ta đang sống những ngày ở quê nội trong ngôi nhà mình. Ngôi nhà có cây na , cây ổi, cây mận, cây chanh, và những khóm hoa mười giờ tím ngắt. Khu vườn của ta, tuổi thơ của ta đã một thời ở đây, trong ngôi nhà này.

Ta được nhìn thấy bầu trời xanh, những con chim nhạn nho nhỏ sà xuống gắp lấy những bông hoa mận rơi vãi. Ta cảm giác nơi đây, như chính vùng trời thu nhỏ. Con song thu nhỏ, và những giấc mơ vụn vặt ở đó.

Ta chỉ là một mặt trời nhỏ trong lòng thành phố. Là một mặt trời bé con trong khu vườn quen thuộc. Mà chẳng mảy may suy nghĩ rằng, rồi một ngày vạn vật sẽ đổi dời…

Ngày đi học, chơi chán thì ba đưa về nhà. Về nhà lại chơi, lại ăn xoài nội gọt sẵn. Mùi xoài ám ảnh ta những ngày bé dại. Như chỉ cần nhắm mắt, là có thể ngưỉ thấy cái không gian lành lạnh của sàn xi măng và cái mùi xoài rất đặc trưng âý. Ăn chán, ta bày đồ hàn ra chơi. Chơi chán, ta bày trò dạy học…

Tuổi thơ cứ thế mà trôi qua trong ngôi nhà phố Lê Lợi. Cây phượng vàng ngày xưa , mỗi mùa thu hoa rơi như mưa… như trải một chiếc thảm óng ả làm nổi bật ngôi nhà, nổi bật thế giới tuổi thơ mà ta thấp thỏm bắt ghế trèo lên cửa sổ để nhìn ra. Ở đó là kỷ niệm. Là tất cả những khóc, cười, vui, buồn, đánh, mắng… và hơn cả là yêu thương.

Một ngày nọ, khi bà bỏ ta đi, thế giới của ta dường như đổi thay và sụp đổ. Ta hằng nghĩ bà luôn ở bên ta, chơi với ta, và mãi mãi ở trên mặt đất.

Một ngày thành phố của ta trở gió, mưa phùn. Lạnh ngắt. Phố Lê Lợi tím tái . Trong khi mang cháo cho bà , khi lay bà dậy. Những tiếng gọi “bà ơi, bà ơi…” . Biết đâu bà đã nhắm mắt từ đây. Mồ hôi nhễ nhại . Ta không biết bầu trời có màu gì nữa. Trong bĩ cực, nước mắt nhoè cả màn đêm. Ta đi chập choạng.

Bà mê man . Ngồi một bên cạnh nắm lấy tay bà, bà vẫn còn biết, còn tỉnh, nhưng không nói được một lời nào. Bà nằm đó, nước mắt ta lã chã như cơn mưa ở ngoài khu vườn kia. Rồi bà lay bàn tay ta, ra dấu “đừng khóc, đừng buồn, bà sắp phải đi…” Ta hiểu hết, nhưng không sao kiềm chế được những đớn đau ở trong lòng.

Những ký ức chầm chậm quay ngược lại. Là ta nhớ bà mỗi lần can ngăn ba đánh đập, là nhớ những đêm chong đèn dầu hai bà cháu ôm nhau ngủ… Ký ức đó mãi mãi ta không bao giờ được chạm vào nữa. Thời gian đã chết. Kỷ niệm như khúc nhạc u sầu, chậm rãi. Như rơi vào trong tim ta từng viên cuội nhỏ. Gõ vào lòng ta từng nhịp quá đỗi nặng nề. Ta nhìn thấy bà vẫn ở đó, vẫn cảm giác được bàn tay bàn chân, lời nói tiếng cười… như mới đây. Chỉ một ngày, mọi việc đã lặng . Chỉ một ngày, ở trên mặt đất hoá nấm mồ. Chỉ một ngày lòng người đã quay ngoắt về phía ta…

Gìơ đây, khi ký ức chỉ còn trong tim như hình hài chỉ còn là tấm ảnh ngay trước mắt. Bà ơi…

Ta khóc làm sao để che dấu hết những nỗi muộn phiền. Gìơ đây những điều quen thuộc đã dần mất đi

Không ông không bà, “quê” của ta đã trở thành kỷ niệm. Căn nhà của ta sẽ chỉ còn lại là cát , là bụi, là những đổng đổ nát, hoang tàn . Biết đâu nó sẽ được xây nên thành một building chọc trời?

Một ngày ta sẽ đi, ta rời bỏ con phố nhỏ, cây bàng già, rời bỏ chiếc cổng trước ngõ với những nụ hôn vụng dại. Lòng ta quá ngây thơ.

Một ngày ta đi, không tung tích. Ta sẽ biến mất như vừa bốc hơi. Ta chỉ là gió, một cơn gió chuyển động theo không khí. Gío chuyển động theo ánh sáng Mặt Trời.

Đi, rồi quên…



12:27am

Fri 22-1-2010


Photo: Capture from "The Way Home" - Korea Movie 2002

tháng 1 21, 2010

3rd



Tại sao không muốn ngủ? Tại sao lòng "buồn vô hạn"?

Tại sao chỉ bằng những lời nói, có thể giết chết lòng nhau?

Tại sao bầu trời có màu xanh và lá cây khô thì màu vàng úa?

Tại sao những lời hứa không thành?

Tại sao ta mang con tim quá dại khờ?

Đã biết rồi đời người chỉ là tạm bợ , "cát còn mềm hỏi chi kiếp người?"

Ta chỉ trách bản thân mình đang đi trong tăm tối. Ta mang trong mình con tim dại dột và quá đỗi ngây thơ.

Hàng đống câu hỏi tại sao bày ra đó. Chỉ muốn nhắm mắt chỉ để quên ngày hôm qua, để ta quên đi quá khứ. Bởi quá khứ luôn đẹp nhưng buồn đau. Ta không muốn nhớ lại, nhưng đi một bước chân, như ta tự cứa vào tim những hạnh phúc đang mục nát. Vỡ vụn.

Đáng lẽ ngày hôm nay những năm về trước đã là một ngày vui. Thời gian trôi đi, như một chiếc lá rụng xuống , nằm gọn dưới đất. Như bà đã nằm một mình phía sau ngôi chùa đó, mãi không về. Những nỗi đau đang gieo lên trong lòng một mầm mống, không phải của lòng yêu và vị tha. Mà nó cấy trong ta những ngậm ngùi , xót xa.

Và một ngày, ta phải đi con đường của mình. Cứ lang thang trong cuộc hành trình tưởng như dài vô tận hoá ra lại ngắn ngủi vô cùng. Tự ta cảm nhận vị đắng ngọt cuộc đời, Như khi từng người một lìa bỏ ta đi. Tâm hồn non trẻ hoá đá. "trăm vết thương rồi như đá ngây ngô".

Rồi ta biết, có khi lòng người còn mong ta về. Khi đó nếu ta đã đi quá xa, ta sẽ không quay đầu lại.

Ngoài kia trời đang rả rích mưa, lòng vui hay đau đớn như yên hàn?


1:09am

tháng 1 18, 2010

khuya



Đã mười một giờ ba mươi lăm. Ngoài đường vẵng tanh, vừa mưa vừa lạnh. Cái áo bông màu xanh lá cũng không đủ ấm. Bàn chân lạnh thì cơ thể lạnh. Đèn đường hắt hiu, con đường trước nhà vắng hoe không môt bóng dáng nào.

Mình đang ngồi một mình, ăn bánh mỳ và uống sữa. Và cả nghe nhạc. Cảm giác cũng không tồi. Cả nhà đã ngủ say.

Đang tìm sheet bài này, thích lâu rồi mà chưa tìm ra. MÌnh biết là mình thích thì cũng tập nhanh thôi :D . Có ai tìm dùm hông ? ( Lại hỏi câu này :p )

tháng 1 17, 2010



Vậy là bà nội đã mất rồi. Đêm qua ba giờ sáng mới ngủ. Nằm nhớ bà nhưng chẳng còn giọt nước mắt nào nữa để mà khóc.

Mọi chuyện cứ như mới ngày hôm qua đó. Ngày trước hôm đó, đã nằm bên bà, bà vẫn hỏi “ăn cơm chưa” vẫn hỏi “trời có lạnh không” . Nằm ôm bà vào lòng mà sợ hãi đủ điều, không biết bao giờ bà sẽ không còn ở bên cạnh nữa.

Nhớ bà ngày xưa tóc dài, hay búi lên. Nhớ bà ngày xưa hay đổ bánh xèo bằng cái lò dầu ở gần phòng ông nội. Nhớ những lần chơi đồ hàn với bà. Say sưa sắp đồ lên giường bà, rồi bán đồ cho bà. Bắt bà mua hết thì mới chịu nghỉ chơi.

Có lần học mẫu giáo về oà khóc inh ỏi “bà ơi bà đừng chết”. Một đứa trẻ con ba tuổi thì biết gì về cái chết? Biết gì đâu mà vẫn cứ khóc mãi. Bà cười bà dỗ “ bà không chết đâu” .Rồi bà gọt xoài hai bà cháu ăn.

Ngày nào cũng vậy, cứ đến tối tối là bà qua giường trải ra trải chiếu cho cháu. Làm sao quên được bà ơi? Bà bắt dậy sớm chứ ngủ đến trưa là mệt người, rồi không học hành được chi.

Nhớ những trận đòn roi của ba, mẹ không phải là người can ngăn, mà là bà. Đã nấp phía sau lưng bà, ba đánh không được, ba tức. Nhưng nấp phía sau bà, thì chẳng còn gì phải sợ hãi nữa. Đó là nơi ẩn nấp tốt nhất trong suốt quãng thời gian thơ dại.

Rồi lớn lên, những năm tháng học lớp 9, học ngày học đêm. Khuya. Bà đi vào phòng nói “thôi đi ngủ đi con” Hầu như ngày nào cũng vậy.

Dù đã lớn, nhưng vẫn làm nũng bà. Vẫn kéo mền ra cho bà đắp lại đó thôi. Vẫn muốn nũng nịu trong lòng bà, được bà bảo vệ chở che.

Mới đó, mà bà đã không tỉnh dậy nữa. Dẫu biết cuộc đời này sớm muộn cũng phải chấm dứt. Vẫn bảo mình đừng đau buồn. Nhưng tại sao không buồn khi bà mình qua đời. Sống với bà từ nhỏ nên những kỷ niệm đi qua khó ai rũ bỏ. Nhớ ngày xưa,lớp 5, lớp 6 là bắt đầu biết khóc ban đêm. Là bắt đầu nhận ra sự thay đổi quá lớn. Nhiều đêm, chỉ nghĩ về việc rồi một ngày ông bà ra đi, là không chịu nổi.

Gìơ bà nằm đó. Bất động. Nhưng ký ức trong lòng người cháu thì sống động như nguyên. Cũng phải, vì cháu mang quả tim không phải của con người bình thường. Qủa tim của cháu mang nặng nhiều tình cảm quá. Bà ơi !

Ngày bà mất, trong lòng cháu quá đỗi nặng nề. Nặng nề vì bị lừa dối tình cảm. Nặng nề vì bà ra đi. Ngày đó, cuộc đời thật đáng chán. Bầu trời màu xám. Và sắp sụp đổ dưới chân. Cháu đi từng bước nặng nhọc, và nhận ra rằng trên đời chẳng có một ai đáng tin.

Ngày ông đi, cháu còn một người riêng để khóc thoả mãn trên vai. Ngày bà đi, cháu chỉ biết lén lút khóc một mình.

Cuộc đời dài mà ngắn. Đã hai mươi mấy năm rồi. Vậy là không bao giờ gặp bà nữa sao? Hay tất cả chỉ là một giấc mơ? Bà ơi cho cháu biết. Trái tim cháu ngày một đau hơn, nhưng cháu ổn. Cháu hiện tại đang rất nhớ bà, cháu nhớ như khi cháu nằm ở bên cạnh. Nhớ một thuở bần hàn cơ cực, có gì cũng chia đôi. Nhớ giọng cười xuề xoà, nụ cười móm mém duyên và cả cục thịt dư bên dưới tai trái của bà.

Những điều cháu nhớ chỉ biết dấu trong tim. Mọi người không ai biết là cháu nhớ bà đến thế. Không một ai cảm nhận cháu buồn đau ra sao. Chỉ là cháu giỏi nguỵ trang cho mình, cũng không phải cháu tỏ ra mạnh mẽ đâu.

Chỉ khi những lúc một mình. Là cháu sống thật với bản thân mình nhất. Vẫn là một con người không mang quả tim bình thường. Đau hơn bình thường, thương hơn người bình thường, nhưng cũng có thể sẽ cảm nhận hạnh phúc hơn người bình thường.

Nhưng cháu biết, sẽ rất lâu sau đó, nỗi nhớ thương của cháu mới nguôi ngoai.

Trời về khuya lạnh quá. Thành phố vào xuân chưa mà sao vẫn lạnh lẽo thế. Những hình ảnh cũ dần hiện lên một rõ. Cây mãng cầu, cây ổi, cây chanh, cây mận… và cứ thế, khu vườn tuổi thơ của cháu vẫn vẹn trong tim …

17-1


Bây giờ, trong mình chỉ có một cảm giác. Một cảm giác oán hận, không còn tin vào bất cứ thứ gì. Trước giờ, cứ nghĩ dù không có gì là mãi mãi nhưng cái mình hiện có sẽ là mãi mãi.Chưa bao giờ. chưa một phút nghi ngờ đến nó. Vậy mà cái chúng ta không ngờ tới thật sự sẽ tới. Chẳng có gì là mãi mãi. Những lời hứa sẽ chỉ là lời nói gió bay.

Chỉ có trái tim non dại mười tám mới ngô nghê đến mức đó là cùng. Tại sao tin? Tin là tin. Tại sao lừa dối, vì lừa dối là lừa dối. Tại sao tại sao? Một ngàn một vạn câu hỏi tại sao bây giờ cũng chỉ là tại sao không trả lời. Cuộc đời đầy bất ngờ. Ông trời cũng có trăm con mắt. Nợ phải trả. Mình làm mình chịu , chẳng ai chịu thay cho. Rồi cái kết cuộc của họ cũng đau khổ không kém.

Thế giới xoay chuyển, lòng dạ con nguời không biết đâu mà lần.

Người ta chỉ ưa nghe nói ngọt nhưng không hiểu rằng,

Kẹo thì ngọt mà ngọt thì sâu răng.

--------


thích Jack Savoretti kinh khủng, như hồi thích Starsailor. Bữa nào rãnh rãnh review . Ngồi nghĩ mãi xem cái style nhạc của ông này giống ai, nghĩ hoài nghĩ mãi nghĩ không ra. Mà rất giống với... một ai đó mình đã từng nghe. Hic, khổ nỗi nhạc nhẽo nằm im thin thít trong cái ổ cứng kia rồi. Bao nhiêu là nhạc hay... :(

Tìm hoài tìm mãi "Between the minds" mà không ra. Hic! toàn là link rapidshare. Có ai tìm dùm hông :D

Nói vầy thôi chứ ở đây có ai vào đọc đâu mà tìm dùm. hehe-