tháng 1 21, 2010

3rd



Tại sao không muốn ngủ? Tại sao lòng "buồn vô hạn"?

Tại sao chỉ bằng những lời nói, có thể giết chết lòng nhau?

Tại sao bầu trời có màu xanh và lá cây khô thì màu vàng úa?

Tại sao những lời hứa không thành?

Tại sao ta mang con tim quá dại khờ?

Đã biết rồi đời người chỉ là tạm bợ , "cát còn mềm hỏi chi kiếp người?"

Ta chỉ trách bản thân mình đang đi trong tăm tối. Ta mang trong mình con tim dại dột và quá đỗi ngây thơ.

Hàng đống câu hỏi tại sao bày ra đó. Chỉ muốn nhắm mắt chỉ để quên ngày hôm qua, để ta quên đi quá khứ. Bởi quá khứ luôn đẹp nhưng buồn đau. Ta không muốn nhớ lại, nhưng đi một bước chân, như ta tự cứa vào tim những hạnh phúc đang mục nát. Vỡ vụn.

Đáng lẽ ngày hôm nay những năm về trước đã là một ngày vui. Thời gian trôi đi, như một chiếc lá rụng xuống , nằm gọn dưới đất. Như bà đã nằm một mình phía sau ngôi chùa đó, mãi không về. Những nỗi đau đang gieo lên trong lòng một mầm mống, không phải của lòng yêu và vị tha. Mà nó cấy trong ta những ngậm ngùi , xót xa.

Và một ngày, ta phải đi con đường của mình. Cứ lang thang trong cuộc hành trình tưởng như dài vô tận hoá ra lại ngắn ngủi vô cùng. Tự ta cảm nhận vị đắng ngọt cuộc đời, Như khi từng người một lìa bỏ ta đi. Tâm hồn non trẻ hoá đá. "trăm vết thương rồi như đá ngây ngô".

Rồi ta biết, có khi lòng người còn mong ta về. Khi đó nếu ta đã đi quá xa, ta sẽ không quay đầu lại.

Ngoài kia trời đang rả rích mưa, lòng vui hay đau đớn như yên hàn?


1:09am

Không có nhận xét nào: