tháng 2 03, 2010

LOVE from the cards



"...

Dear J

Tôi đang nghe Pistachio và viết Card cho J. Đã bao năm rồi nhỉ ? Đã bao năm kể từ ngày hoàng hôn đỏ nhuộm màu con đường chúng ta đi. Bãi bờ ở đó, núi đồi đứng đó, những ô cửa kính màu vàng hoen ố trường Phan ở đó.

Ở ô cửa kính cuối lớp, những khối hình lập phương đó bao lần thả tiếng hát của chúng ta bay lên trời. Đã bao lần những nụ cười , cả những đau xót một thuở ngây dại. Nhưng đẹp vô hạn, và tôi nghĩ rằng chẳng thể có điểm dừng của vô cùng. Đó là của những ký ức.

Những ký ức dội về trong câm lặng. Mấy tiết học bồi dưỡng có tôi không có J, có J không có tôi, ô kính buồn rầu lắm. Ừ thì tại tôi lười những tiết chán ngắt đó, vì tôi đã đạp xe rong chơi từng con đường để nuôi cảm xúc chờ ngày thi thành phố. Như cô Thu Nga đã nói. Năm đó, tôi được giải gì ?

Rồi thì những ngày mưa gió, những chiếc xe đạp. Nặng nề lăn bánh. Lăn không phanh xuống dốc cầu sông Hàn. Tôi đã từng nghĩ mình bay xuống dưới đó như những hạt mưa phải rơi xuống mặt đất.

Ngày đó, tôi đã sống bằng những niềm tin yêu như vậy, bằng một con mắt trong lành như vậy, bằng một quả tim không biết hận thù. Bằng màu trắng của mây, và sự trong veo của nước. Một cái ly bẩn, người ta dùng nước để tẩy sạch nó, vậy khi nước vấy bẩn, người ta làm gì ?

Ngày đó, tôi chỉ mãi mãi nghĩ về ngày đó như thứ nước tinh khiết mà tôi không cố công chưng cất.

Tôi nhớ rất rõ, là mình sống vô tư và hồn nhiên như thể cái ly chẳng bao giờ bị sứt mẻ. Cả tâm hồn tôi cũng vậy. Tôi ví tâm hồn tôi là "một buổi trưa hè" trong Con sông quê hương. J có nhớ ?

Xe đạp đã mất. Tôi đã bảo rồi, phải giữ cẩn thận mà.

Nhưng tôi vẫn còn như nguyên. Hay ít ra vẫn đi sandal , mặc áo trắng và thi thoảng cất tiếng hát ca.

Chúng ta là Mokingbird. Vì chúng không làm điều gì có hại và chúng chỉ mang đến niềm vui cho mọi người bằng tiếng hót từ tận trái tim.

Mong J hạnh phúc với điều đang có. Happy birthday.

Im not here. take care!

Mokingbird.

..."


Sit down and fire away, i know it's tricky when you're feeling low,
when you feel like your flavour
has gone the way of a pre-shelled pistachio...
i know you're weighed down
you're fed up with your heavy
your boots
laced with melancholy notion's all you own...

i do - like sugar - tend toward the brittle and sticky when spun
and i know my demeanor
has gone the way of a photo left out in the sun...
so i try to keep myself in lillies and flax seeds...
oh what a folly- fooling just yourself...

sit down and smoke away,i wouldn't knock it till you're in them shoes
oh watch as ours subtlety blows away as a blusher gives way to a bruise...
but seemly, we'd freely make a trade-off
a dry rot to take the weight off
swap the boots for red shoes


photo : Album Cover "Sea sew" 2008 of Lisa Hannigan

tháng 2 01, 2010

journal



Mỗi người là một thành phố

Thích một thành phố, thường thường là vì thích một người trong thành phố đó

Rời xa thành phố, thường thường là vì muốn rời xa một người sống ở đó.

[Bên cạnh Thiên Đường - Quản Ngai ]





One year like any old other year in a week like any week
Monday lying down, half asleep
People doing what people do, loving, working and getting through
No portraits on the walls of Seventh Avenue

Then Tuesday came and went like a helicopter overhead
The letter that she left, cold addressed in red
Tuesday came and went one, one September when
Will she come again?

The thing about memories they're sure and bound to fade
Except for the stolen souls, left upon her blade
Is Monday coming back? Well, that's what Mondays do
They turn and turn around afraid to see it through

Tuesday came and went like a helicopter overhead
The letter that she left, cold addressed in red
Tuesday came and went one, one September when
Will she come again?

Tuesday came and went one, one September when
Cold and dressed in red, how could I forget?
Tuesday came and went like a helicopter overhead
Will she come again?


Photo: Capture from "Once In Summer"

tháng 1 31, 2010

journal

Trung nói đúng. Cứ xem như là "à, mình đã quên rồi" . Bao nhiêu tổn thương đó còn chưa đủ hay sao? Cái số dt kia, mình không hề biết, cũng không biết là ai, lại càng nghi ngờ có phải là thật là có người đó hay không? Mình chả phải thề thốt gì, bởi trong lòng mình không làm sai trái bất cứ gì, không bôi đen, cũng không thổi phồng lên như lời ai đó nói.
Nhưng nếu một lời xin lỗi, để mình được yên thân thì mình cũng cam lòng mà nói.

Tin mình hay không cũng được.

Ai tổn thương? Bao nhiêu ngày tháng qua, ba tháng trời qua ai là ngườ chịu nhiều tổn thương nhất? Thật ra nếu chúng ta không làm gì sai trái, nhưng bị người ta mắng, chửi, hay nói những lời không hay... thì cũng chẳng có vẫn đề gì. Sao không kệ người ta đi?
Mình lại nghĩ, chỉ những người có tật mới hay phải giật mình!

Sống trên đời hai mươi mấy năm, mới nhận ra mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Sai lầm của mình là quá tin người ta, quá hy sinh vì người ta, quá chờ đợi người ta... để rồi đến một ngày, mình thấy mình như một con rối bị họ giật dây. Bị họ phũ phàng ruồng rẫy. Bị họ phũ phàng chà đạp lên danh dự của mình.

Khi mình nhận ra, thì đã là quá muộn. Nếu quay lại thời điểm đó 3 năm về trước, mình thề, mình xin thề là mình sẽ không bao giờ ra đó gặp người ta. Mình xin thề là mình không bao giờ nhắn tin với người ta. Mình thề là mình không bao giờ tin tưởng và chờ đợi trong vô vọng.

Đó là sai lầm lớn nhất trong hai mươi hai năm qua .