
Khi ta lớn lên , dường như chỉ muốn nhỏ bé lại như hạt sỏi rơi vãi trên đường. Khi ta bé, ta có thể khóc, có thể cười mà không mảy may đau buồn. Ta khóc rồi quên. Ta cười rồi quên. Ta chơi những trò bé dại, rồi quên.
Khi bé con, ta chơi những trò cút bắt trốn tìm. Ta nhớ những ngày mưa, nước ngập nhà . Ta thả những chiếc thuyền giấy cho trôi. Quê nội ta chưa một lần tìm về, và ta đang sống những ngày ở quê nội trong ngôi nhà mình. Ngôi nhà có cây na , cây ổi, cây mận, cây chanh, và những khóm hoa mười giờ tím ngắt. Khu vườn của ta, tuổi thơ của ta đã một thời ở đây, trong ngôi nhà này.
Ta được nhìn thấy bầu trời xanh, những con chim nhạn nho nhỏ sà xuống gắp lấy những bông hoa mận rơi vãi. Ta cảm giác nơi đây, như chính vùng trời thu nhỏ. Con song thu nhỏ, và những giấc mơ vụn vặt ở đó.
Ta chỉ là một mặt trời nhỏ trong lòng thành phố. Là một mặt trời bé con trong khu vườn quen thuộc. Mà chẳng mảy may suy nghĩ rằng, rồi một ngày vạn vật sẽ đổi dời…
Ngày đi học, chơi chán thì ba đưa về nhà. Về nhà lại chơi, lại ăn xoài nội gọt sẵn. Mùi xoài ám ảnh ta những ngày bé dại. Như chỉ cần nhắm mắt, là có thể ngưỉ thấy cái không gian lành lạnh của sàn xi măng và cái mùi xoài rất đặc trưng âý. Ăn chán, ta bày đồ hàn ra chơi. Chơi chán, ta bày trò dạy học…
Tuổi thơ cứ thế mà trôi qua trong ngôi nhà phố Lê Lợi. Cây phượng vàng ngày xưa , mỗi mùa thu hoa rơi như mưa… như trải một chiếc thảm óng ả làm nổi bật ngôi nhà, nổi bật thế giới tuổi thơ mà ta thấp thỏm bắt ghế trèo lên cửa sổ để nhìn ra. Ở đó là kỷ niệm. Là tất cả những khóc, cười, vui, buồn, đánh, mắng… và hơn cả là yêu thương.
Một ngày nọ, khi bà bỏ ta đi, thế giới của ta dường như đổi thay và sụp đổ. Ta hằng nghĩ bà luôn ở bên ta, chơi với ta, và mãi mãi ở trên mặt đất.
Một ngày thành phố của ta trở gió, mưa phùn. Lạnh ngắt. Phố Lê Lợi tím tái . Trong khi mang cháo cho bà , khi lay bà dậy. Những tiếng gọi “bà ơi, bà ơi…” . Biết đâu bà đã nhắm mắt từ đây. Mồ hôi nhễ nhại . Ta không biết bầu trời có màu gì nữa. Trong bĩ cực, nước mắt nhoè cả màn đêm. Ta đi chập choạng.
Bà mê man . Ngồi một bên cạnh nắm lấy tay bà, bà vẫn còn biết, còn tỉnh, nhưng không nói được một lời nào. Bà nằm đó, nước mắt ta lã chã như cơn mưa ở ngoài khu vườn kia. Rồi bà lay bàn tay ta, ra dấu “đừng khóc, đừng buồn, bà sắp phải đi…” Ta hiểu hết, nhưng không sao kiềm chế được những đớn đau ở trong lòng.
Những ký ức chầm chậm quay ngược lại. Là ta nhớ bà mỗi lần can ngăn ba đánh đập, là nhớ những đêm chong đèn dầu hai bà cháu ôm nhau ngủ… Ký ức đó mãi mãi ta không bao giờ được chạm vào nữa. Thời gian đã chết. Kỷ niệm như khúc nhạc u sầu, chậm rãi. Như rơi vào trong tim ta từng viên cuội nhỏ. Gõ vào lòng ta từng nhịp quá đỗi nặng nề. Ta nhìn thấy bà vẫn ở đó, vẫn cảm giác được bàn tay bàn chân, lời nói tiếng cười… như mới đây. Chỉ một ngày, mọi việc đã lặng . Chỉ một ngày, ở trên mặt đất hoá nấm mồ. Chỉ một ngày lòng người đã quay ngoắt về phía ta…
Gìơ đây, khi ký ức chỉ còn trong tim như hình hài chỉ còn là tấm ảnh ngay trước mắt. Bà ơi…
Ta khóc làm sao để che dấu hết những nỗi muộn phiền. Gìơ đây những điều quen thuộc đã dần mất đi
Không ông không bà, “quê” của ta đã trở thành kỷ niệm. Căn nhà của ta sẽ chỉ còn lại là cát , là bụi, là những đổng đổ nát, hoang tàn . Biết đâu nó sẽ được xây nên thành một building chọc trời?
Một ngày ta sẽ đi, ta rời bỏ con phố nhỏ, cây bàng già, rời bỏ chiếc cổng trước ngõ với những nụ hôn vụng dại. Lòng ta quá ngây thơ.
Một ngày ta đi, không tung tích. Ta sẽ biến mất như vừa bốc hơi. Ta chỉ là gió, một cơn gió chuyển động theo không khí. Gío chuyển động theo ánh sáng Mặt Trời.
Đi, rồi quên…
12:27am
Fri 22-1-2010
Photo: Capture from "The Way Home" - Korea Movie 2002




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét