tháng 1 17, 2010
Bà
Vậy là bà nội đã mất rồi. Đêm qua ba giờ sáng mới ngủ. Nằm nhớ bà nhưng chẳng còn giọt nước mắt nào nữa để mà khóc.
Mọi chuyện cứ như mới ngày hôm qua đó. Ngày trước hôm đó, đã nằm bên bà, bà vẫn hỏi “ăn cơm chưa” vẫn hỏi “trời có lạnh không” . Nằm ôm bà vào lòng mà sợ hãi đủ điều, không biết bao giờ bà sẽ không còn ở bên cạnh nữa.
Nhớ bà ngày xưa tóc dài, hay búi lên. Nhớ bà ngày xưa hay đổ bánh xèo bằng cái lò dầu ở gần phòng ông nội. Nhớ những lần chơi đồ hàn với bà. Say sưa sắp đồ lên giường bà, rồi bán đồ cho bà. Bắt bà mua hết thì mới chịu nghỉ chơi.
Có lần học mẫu giáo về oà khóc inh ỏi “bà ơi bà đừng chết”. Một đứa trẻ con ba tuổi thì biết gì về cái chết? Biết gì đâu mà vẫn cứ khóc mãi. Bà cười bà dỗ “ bà không chết đâu” .Rồi bà gọt xoài hai bà cháu ăn.
Ngày nào cũng vậy, cứ đến tối tối là bà qua giường trải ra trải chiếu cho cháu. Làm sao quên được bà ơi? Bà bắt dậy sớm chứ ngủ đến trưa là mệt người, rồi không học hành được chi.
Nhớ những trận đòn roi của ba, mẹ không phải là người can ngăn, mà là bà. Đã nấp phía sau lưng bà, ba đánh không được, ba tức. Nhưng nấp phía sau bà, thì chẳng còn gì phải sợ hãi nữa. Đó là nơi ẩn nấp tốt nhất trong suốt quãng thời gian thơ dại.
Rồi lớn lên, những năm tháng học lớp 9, học ngày học đêm. Khuya. Bà đi vào phòng nói “thôi đi ngủ đi con” Hầu như ngày nào cũng vậy.
Dù đã lớn, nhưng vẫn làm nũng bà. Vẫn kéo mền ra cho bà đắp lại đó thôi. Vẫn muốn nũng nịu trong lòng bà, được bà bảo vệ chở che.
Mới đó, mà bà đã không tỉnh dậy nữa. Dẫu biết cuộc đời này sớm muộn cũng phải chấm dứt. Vẫn bảo mình đừng đau buồn. Nhưng tại sao không buồn khi bà mình qua đời. Sống với bà từ nhỏ nên những kỷ niệm đi qua khó ai rũ bỏ. Nhớ ngày xưa,lớp 5, lớp 6 là bắt đầu biết khóc ban đêm. Là bắt đầu nhận ra sự thay đổi quá lớn. Nhiều đêm, chỉ nghĩ về việc rồi một ngày ông bà ra đi, là không chịu nổi.
Gìơ bà nằm đó. Bất động. Nhưng ký ức trong lòng người cháu thì sống động như nguyên. Cũng phải, vì cháu mang quả tim không phải của con người bình thường. Qủa tim của cháu mang nặng nhiều tình cảm quá. Bà ơi !
Ngày bà mất, trong lòng cháu quá đỗi nặng nề. Nặng nề vì bị lừa dối tình cảm. Nặng nề vì bà ra đi. Ngày đó, cuộc đời thật đáng chán. Bầu trời màu xám. Và sắp sụp đổ dưới chân. Cháu đi từng bước nặng nhọc, và nhận ra rằng trên đời chẳng có một ai đáng tin.
Ngày ông đi, cháu còn một người riêng để khóc thoả mãn trên vai. Ngày bà đi, cháu chỉ biết lén lút khóc một mình.
Cuộc đời dài mà ngắn. Đã hai mươi mấy năm rồi. Vậy là không bao giờ gặp bà nữa sao? Hay tất cả chỉ là một giấc mơ? Bà ơi cho cháu biết. Trái tim cháu ngày một đau hơn, nhưng cháu ổn. Cháu hiện tại đang rất nhớ bà, cháu nhớ như khi cháu nằm ở bên cạnh. Nhớ một thuở bần hàn cơ cực, có gì cũng chia đôi. Nhớ giọng cười xuề xoà, nụ cười móm mém duyên và cả cục thịt dư bên dưới tai trái của bà.
Những điều cháu nhớ chỉ biết dấu trong tim. Mọi người không ai biết là cháu nhớ bà đến thế. Không một ai cảm nhận cháu buồn đau ra sao. Chỉ là cháu giỏi nguỵ trang cho mình, cũng không phải cháu tỏ ra mạnh mẽ đâu.
Chỉ khi những lúc một mình. Là cháu sống thật với bản thân mình nhất. Vẫn là một con người không mang quả tim bình thường. Đau hơn bình thường, thương hơn người bình thường, nhưng cũng có thể sẽ cảm nhận hạnh phúc hơn người bình thường.
Nhưng cháu biết, sẽ rất lâu sau đó, nỗi nhớ thương của cháu mới nguôi ngoai.
Trời về khuya lạnh quá. Thành phố vào xuân chưa mà sao vẫn lạnh lẽo thế. Những hình ảnh cũ dần hiện lên một rõ. Cây mãng cầu, cây ổi, cây chanh, cây mận… và cứ thế, khu vườn tuổi thơ của cháu vẫn vẹn trong tim …
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét