11:32 05-05-2007
Tôi dọn ra một bữa tiệc. Bữa tiệc có gì ? Một chút hương vị của bánh phở. Nếu đây là mùa đông thì hay hơn nữa cái xuýt xoa hít hà của ớt tương. Ớt tương cay thật là cay, cay đỏ cả bát phở, cay đỏ mặt, cay xè mắt…Cay, làm ta nhớ thành phố này hơn thảy. Nhớ lắm, nhớ những con đường , những căn nhà , những lối đi, những bờ biến sang lấp lánh, nhớ những con người gắn liền với những ký ức đó. Nhớ trong cái tâm trạng bồn chồn âu lo; trong cái trống rỗng của sự bất lực. Nhớ như chưa bao giờ nhớ …
Cho nên càng ăn phở, càng thấy 'cay xè'.
p/s: Lúc đó, mình thấy cay mắt, vì điều gì? . Anh nói đổi tô cho mình, nhưng mình không chịu, vì mình biết anh không hay ăn cay...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét