tháng 12 14, 2009

19:47 05-07-2007

Một mùa hè cuối cùng. Một mùa hè không biết có tẻ nhạt nhất từ trước đến nay hay không? Mùa hè chẳng còn ai nữa. Tất cả mọi người đã dần dần đi khỏi rồi. Mùa hè với những trận mưa đầu, rồi thì nó cũng ráo hoảnh quay mặt lại nhìn phố rất xa. Mưa cũng rất gần và mưa rất xa. Trong những sợi mưa đó, tia nhìn của ai cũng trìu mến pha lẫn sắc loang loáng như màu đôi cánh chuồn chuồn bên vệ đường, loang loáng như ánh trăng sáng trắng phản chiếu trên sông ... “Vậy là nhìn đẹp lắm rồi !”

Hết tháng 6, rồi đến tháng 7. Tháng 7 đã chờ đợi từ rất lâu. Vậy mà nhanh như ngựa băng cửa sổ..

Không còn nghe rõ lắm những âm thanh người nói, xe cộ, tiếng còi, và cả câu hát phát ra từ loa. Lâu lâu lại cứ hỏi lại xem người ta đang nói cái gì? Lâu lâu lại hỏi xem mình có nói quá to không ?

Tiếng chuông nhà thờ đột nhiên dội lại nơi sân bàng bạc loang lổ bởi những khoảng trắng đen vì hơi sương từ đêm qua.Lũ bồ câu thưa thớt giật mình cuống quýt tành tạch vỗ cánh bay vút,không gian bị khuấy động thoáng qua vội vã.Rải rác vài người tu sĩ đi qua, như thể muôn đời cái sân loang lổ ấy vẫn yên lặng thế.

Những cuộc nhớ thương cứ dằn dặt. Dằn dặt trên những con đường và những lối về. Những cuộc chờ đợi cứ dài dăng dẳng. Đỉnh núi phía xa kia thì cũng gần, chỉ cần đưa mắt hướng về đó là thấy. Nhưng nó sẽ xa vì chẳng khi nào đến đó, lên đó một mình nữa. Những ước vọng đã ném những con người ra xa những bến bờ.

Cơn mưa xam xám về chiều. Trời đã nhá nhem tối. Vẫn cứ buồn một màu ủ dột, ảm đạm vì ngày không nắng. Ai đó đang nằm nhìn hướng ra cửa sổ tự nghĩ về những khoảng thời gian đã qua, tự nghĩ về bản thân mình.Rồi có cái gì đó muốn xé toạc ra để ha hả khóc cười như con trẻ.

Người ta không muốn lãng quên, nhưng thời gian cứ tàn nhẫn phả vào đó những hơi thở xám xịt làm phủ dày những lớp bụi. Thành ra cứ nhớ nhớ quên quên. Đằng sau những cuộc vui, những cái cười trong trẻo của tuổi nhỏ là những đêm rất u buồn.

Trời mưa một chút thì cũng tốt. Cây cỏ tha hồ mà được dịp tưới mát. Đất mẹ ôm mưa vào lòng âu yếm. Gía mà có ai ôm mình âu yếm như vậy !

Phố đã lên đèn như nó vẫn sáng hằng đêm…

Nhớ như chưa bao giờ nhớ …

19:47 05-07-2007

Không có nhận xét nào: