Có một câu chuyện thế này. Một học trò không biết “giá trị” là như thế nào, bèn đi hỏi thầy cho mình biết ý nghĩa của Gía Trị.Thầy nói: “Đằng kia có rất nhiều cỏ,anh hãy đi đến đó,nhưng nhớ đừng bước lùi, chỉ thẳng tiến.Trên đường đi cố tìm một nhánh đẹp và đưa cho tôi. Nhưng chỉ một thôi nhé”. Vài phút sau, người trò trở về và không cầm bất cứ nhánh cỏ nào cả. Anh ta nói “Trên đường đi em thấy một vài nhánh cỏ dễ thương,nhưng em nghĩ sẽ tìm được nhành đẹp hơn nên không hái lên.Nhưng em không biết là mình đã đi đến cuối đồng cỏ,và chưa hái được nhành nào.Vì thầy bảo em không được quay lui. Và người thầy trả lời : “Đó là những gì xảy ra trong cuộc sống đấy em ạ”
Người ta cứ muốn tìm lại những thứ cũ xưa, chẳng hạn như đồ cổ, xe cổ, tất cả những gì gọi là ‘cổ’ …Đúng là nó rất có giá trị, và những thứ của ngày hôm qua đã rất giá trị…
20:49 27-05-2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét