12:02 24-02-2007
Một ngày hạnh phúc, hay thật sự chán nản với người đó, tôi sẽ viết entry ‘đàng hoàng’ cho người đó. Nhưng bây giờ tôi có không – không có, tức là tôi không thể viết entry ‘đàng hoàng’ được. Tôi viết nhảm, viết điên, viết khùng, viết chưa hết lòng, viết với sự kiềm chế… Cho một người, đã gọi tôi là ‘my dear wuyên’
Tôi dập tắt hy vọng của người đó. Tôi giết tôi trong mắt người đó. Rất muốn nói rằng người đó làm tôi xúc động thật sự, nhưng những lời tôi nói ra không khi nào giống với những-gì-tôi-muốn- nói
Chưa bao giờ tôi nghĩ người đó là một người xa lạ. Niềm tin của tôi luôn có cơ sở, nhưng lần này thì khác. Cơ sở ở đâu khi chưa từng nhìn thấy đôi mắt người đó, nhưng- tôi-tin. Tôi chỉ sợ một ngày, thật sự tôi phải thực hiện cái điều mà tôi cho là hết sức ngu ngốc đó thêm một lần nữa. Sẽ Bốc hơi.
140 chữ cái , làm sao tôi có thể nói hết được. Nhưng sau một thời gian nữa, lòng tin của tôi sẽ bền vững thêm .Những gì tôi thực hiện, bằng-hành-động chứ không phải những ký tự ngắn ngủn kia, người đó tự khắc hiểu.
Người đó nói quý tôi vì có trái tim biết quý trọng tình cảm. Người đó cũng nói, có lẽ một ngày người đó biến mất trong thế giới của tôi thì tôi cũng không thèm hỏi tại sao. Nhưng nếu có người biến mất, thì tôi sẽ là người biến mất đầu tiên.
Nhất định tôi sẽ viết entry thật- đàng -hoàng vào một ngày nào đó, có lẽ vào một ngày tôi bốc hơi hệt như “Khinh Vũ Phi Dương”. Không biết khi đó, người đó có nghĩ giống như nhân vật trong câu chuyện hay không? : “Còn Jack trong đời thực, liệu có ‘never let go’ đối với Rose? Có thể anh ta không cần phải bận tâm đến điều này. Bởi vì cánh bướm xinh đẹp màu cà phê ấy đã vĩnh viễn bay lượn trong trái tim anh”
Bây giờ, tôi chỉ có thể trả lời với người đó rằng,
Trong thế giới internet, mọi thứ sẽ giữ nguyên như cũ khi một người bạn đã đi xa. Nhưng tôi biết rằng, cuộc sống của mình sẽ không còn như cũ…
p/s : Anh đã đến trong những ngày mùa đông vừa lạnh và buồn của năm ấy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét