
Ngày tôi còn học cấp ba, tôi nhớ trong những tiết học bồi dưỡng ...của một năm nào đó, tôi chép nguyên mấy câu thơ này vào trong tập:
Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
ngàn đời không đủ sức đi mau;
có chi vương víu trong hơi máy,
mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau.
Và như thế, tôi cứ hay đọc đi đọc lại chúng, từ lúc ra trường cho tới tận bây giờ. Tôi hồi đó, không nhớ bài này là bài gì , tên gì. Vì giáo viên chỉ lấy thêm dẫn chứng cho chúng tôi thêm phong phú mà thôi. Tôi tự hỏi nhà thơ viết về cái gì, về con tàu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng? Rồi tôi tự trả lời với tôi mà không cần đọc nguyên cả bài, rằng con tàu mà tôi đang lẩm nhẩm đọc theo đây là con tàu của đời người, của một đời sống vốn đã chật vật, lao lung.
" Tôi hình dung toàn bài như đi liền một hơi trong một câu:
Tôi tới ga đón những chuyến tàu, tôi xem tiễn biệt và đau buồn nỗi chia xa; tôi còn thương tàu không đủ sức đi mau vì toa đầy nặng khổ đau, đến nỗi phì khói do nghẹn đau, đến nỗi rền rĩ rúc còi như thể người đi kéo kẻ về đang lặng im, trong đó có tôi đang ngơ ngẩn nhớ muôn phương " [ NguyễnHuy Dung - nhóm văn chương hồn Việt ]
Và nguyên văn của bài thơ
NHỮNG NGÀY NGHỈ HỌC
Những ngày nghỉ học tôi hay tới
đón chuyến tàu đi đến những ga
tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
lòng buồn đau xót nỗi chia xa.
Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
ngàn đời không đủ sức đi mau;
có chi vương víu trong hơi máy,
mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau.
Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề;
khói phì như nghẹn nỗi đau tê;
lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ:
lòng của người đi réo kẻ về.
Kẻ về không nói bước vương vương…
thương nhớ lan xa mấy dặm trường.
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ,
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.
TẾ HANH
Và rồi mỗi khi bất giác tôi nhận ra trên đoạn đường tôi đi qua , khi tôi bắt gặp những "con tàu" như thế, trong não của tôi lại bắt đầu vang lên những câu thơ đầy rung động, và xót xa ...
29 Tet. Fri,Feb 2010
---
about music: Tôi thích bản Libertango khi xem trong tập 5 của "Beethoven Virus" Drama




0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét