tháng 1 14, 2010
mùa xuân có màu mùa đông
Sáng hôm nay, bà nội qua đời.
Trời mưa to, chốc chốc lại nắng. Nhưng bầu trời thành phố xám xịt và lạnh lẽo. Từng đợt gió trở đi trở về, Những cơn mưa phùn không ngớt, nhưng lạnh đủ để mặc thêm mấy chiếc áo bông trong tủ từ lâu. Nó lạnh như tâm hồn của đứa con gái mới hai mươi hai tuổi vừa bị người ta nhẫn tâm đạp đổ, mới ngày hôm qua.
Buổi chiều không hoàng hôn. Con phố chưa lên đèn, những đốm sáng khi mờ đi tỏ của cái nồi đồng đang đốt giấy . Khi chít khăn tang lên đầu, là biết mình đã mất đi thêm một người thân nữa. Cứ mỗi lần nghĩ đến việc sẽ không bao giờ còn gặp lại người ở bên cạnh mình thì trái tim như rưng rức. Những vết nứt nẻ, và từng lớp tế bào đang bong ra trên môi. Đó là mùa đông.
Trời thành phố tháng một , đáng ra phải là mùa xuân. ồ không, là màu mùa đông chưa tan hết. Thành phố mang dáng dấp cũa người phụ nữ lang thang , cô độc.
Sương lạnh căm nóc nhà, thẫm đen hang cây đứng chơ vơ
Ngôi nhà cũ với màu vàng đã ố hoen, những cánh cổng vẫn một màu bao nhiêu năm nay.
Cây phượng vàng bỗng úa tàn. Lời hát Huy Phạm bập bùng. Violin chập chùng. Đã thôi những đón đưa ngại ngùng.
Mùa xuân mang màu mùa đông. Như cô gái trẻ mang trái tim đầy đau đớn, và oán hờn... Nhưng cô ấy không bao giờ thốt lên bằng lời. Mà chỉ bằng những giọt nước mắt nhỏ không bày tỏ được với ai....
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét